HOM
td>
GAME
td>
SEX ONLINE
tr>
Mãnh Thú - Chiến Thú Hộ Giáp
Ngọc Rồng Mobile - Rồng Thần Xuất Hiện
Đế Vương Mobile - Long Chiến Tam Quốc
Tây Du Ký - Hỏa Diệm Sơn
GunBound Mobile 2014
Mãnh Thú - Chiến Thú Hộ Giáp
Ngọc Rồng Mobile
Tiên Cảnh - Đại Hiển Thần Uy
Đế Vương Mobile
Hồ Ly 3D
Tin tức
game mobile cập nhật mọi lúc mọi nơi!!
Vườn Hoàng Cung - Nông Trại Online 1.0.3
Cùng quay trở lại 1000 năm trước, trở lại với những đền đài cung điện xa hoa. Được trồng cây, chăm thú, nuôi cá... trên những khu vườn thượng uyển của Hoàng Cung vô cùng độc đáo.
Anh Hùng Xạ Điêu Online
Đồng hành cùng các nhân vật trong Xạ Điêu Tam Bộ Khúc trong thế giới võ lâm. Nếu ai yêu thích các pha kiếm hiệp kinh điển thì không thể bỏ qua tựa game hấp dẫn này trên di động.
Tiên Ma Ký
Tiên Ma Ký Mobi - Game Tu Chân số 1 Việt Nam, cùng khám phá Tu Tiên chân giới huyền bí và cuộc tranh đấu không hồi kết giữa hai thế lực Tiên và Ma.
Auto Võ Lâm - Tình nghĩa giang hồ
Phiên bản Võ Lâm thu nhỏ trên mobile, với đầy đủ những tính năng đã trở thành huyền thoại như chiến trường Tống Kim, tẩy tủy Đào Hoa Đảo, săn boss Hoàng Kim hay Hoa Sơn luận kiếm.
Trang chủ
>
Kết Thúc Hoàn Hảo
ThaoDung
(
Admin
)
[ON]
ThaoDungpro
YPE html>
Wap giai tri|xem sex online|doc truyen sex|anh sex|truyen tieu thuyet|tinh yeu hay|kinh nghiem|thu thuat hay
Kết Thúc Hoàn Hảo
Hắn đứng trầm ngâm nhìn chàng trai tội nghiệp đang nằm sõngsoài trên vũng máu, nét mặt anh ta vẫn cònnguyên sự sợ hãi. Càngnhìn, hắn lại càng thấy thỏa mãn vì thành quả không ngờ của mình. “Đúng là một tác phẩmnghệ thuật!!!” – Hắn thầm nghĩ.
***
Choang ! Choang !
- Đúng là nghệ thuât? Cậu thấy sao khi cậu đang là một tác phẩm. Tuyệt chứ hả? Ha ha ha.Tuyệt vời!!! Đúng là nghệ thuật chân chính.
Choang ! Choang !
- Em đau lắm rồi! Em xin anh tha cho em!….Anh để em đi.
- Nói nhiều quá đấy. Câm mồm đi! Để tao xem mày còn nói được nữa không!
Choang!
- … .
Hắn lạnh lùng kết thúc cuộc đời của người đànông tội nghiệp. Không một nét sợ hãi. Không do dự.
Hắn đứng trầm ngâm nhìn chàng trai tội nghiệp đang nằm sõngsoài trên vũng máu, nét mặt anh ta vẫn cònnguyên sự sợ hãi. Càngnhìn, hắn lại càng thấy thỏa mãn vì thành quả không ngờ của mình. “Đúng là một tác phẩmnghệ thuật!!!” – Hắn thầm nghĩ.
***
3 năm sau.
Dạo này, thời tiết giao mùa, gió đầu đông bắt đầu thổi, tiết trời se se lạnh. Lan có vẻ mệt mỏi. Cô bị nhức đầu từ mấy hôm nay rồi.
Từ khi người anh song sinh mất tích, cô luôn cảm thấy trong người khác lạ, cô vẫn luôn cảm thấy anh cô dườngnhư bên cạnh cô và chăm sóc cô. Anh cô đã mất tích 5 năm, không một dòng tin để lại, không một manh mối, cảnh sát đã chịu thua. Bố mẹ và gia đình cô không lúc nào là khôngcảm thấy tuyệt vọng vàlo lắng nhưng họ vẫn luôn tự an ủi: biết đâu anh trai cô đã đến một nơi nào đó kiếm sống và sẽ trở về sớm thôi. Đối với Lan, Cô thấy buồn và lo lắng hơn bao giờ hết.
Lan – cô sinh viên Đại học năm thứ tư của một trường văn hóa nên từ tính tình đến dáng vẻ của cô đều toát lên vẻ nữ tính, dịu dàng. Cô rất hay mơ mộng, lãng mạn. Nhưng từ khi không còn anh trai, cô đã thayđổi hẳn. Cô thực tế hơnvà chỉ muốn học thật giỏi để giúp đỡ cha mẹnuôi dạy các em.
Dạo này bận học quá Lan chưa về thăm nhà. Công việc lu bù, cô cứ phải chạy xuôi ngược mãi. Năm thứ tư rồi nên cô muốn vừa đi học vừa đi làm để tích lũy kinh nghiệm và kiếm thêm thu nhập. May sao nhờ Thắng – người bạn thân trong công ty của anh trai cô nên đã giúp cô xin được một chân làm văn thư cho công ty – nơi mà anh trai cô đã từng làm. Mọi người trong công ty cũng giúp đỡ gia đình cô rất nhiều kể từ khi có biến.
Có lẽ, họ cũng áy náy vìđã không có thông tin gì giúp đỡ cho gia đìnhcô. Từ khi vào công ty, Thắng là người gần Lan nhất , anh rất tận tình giúp đỡ cô và có lẽcũng có cảm tình với cô gái nhỏ nhắn mà quyết đoán này.
5h sáng, cô lọc cọc đạp chiếc xe mini nhỏ của mình đến trước cửa công ty. Cô phải đến sớm để sắp xếp công việc vì hôm nay là ngàythi nên cô muốn xin về sớm. Công ty vắng vẻ không một bóng người. Trời vẫn còn nhá nhem, chỉ duy có một phòng bảo vệ vẫn còn sáng đèn, cô dẵn xe vào chào lớn tiếng:
- Em chào anh. Hôm nay em có việc đến công ty sớm nên phiền anh để ý cho em chiếc xe – Lan nhỏ nhẹ nói.
- Sớm thế này mà đã đilàm à. Em chăm quá – Thành – bảo vệ công tyhơn cô tầm 4 – 5 tuổi lên tiếng. Em lên đi để anh trông cho.
- Vâng em cảm ơn anh. Lan để chiếc xe lại rồi bước lên phía cầu thang.
Đèn ở hàng lang vẫn sáng nhưng ánh sáng lù mù đó lại càng khiếncho không khí có vẻ rờn rợn. Hành lang vắng vẻ, chỉ duy có tiếng bước chân cô nệnxuống sàn đá hoa cương cộp cộp.
“Vụt” -Tiếng động vanglên ở cuối hành lang. Lan hơi rùng mình. Có phải gió không? Khônggió không thể lùa vào đây được vì thiết kế hành lang của công ty tương đối kín. Hay là có người theo dõi cô? Thật nực cười, mình là ai mà người ta phải theo dõi. – Cô tự nhủ.
Lan cố gắng đi thật nhanh nhưng sợ hãi thìcô lại càng khiến cô cảm thấy hành lang dàivô tận. Cô ước mình không đến đây sớm như thế. Cô ước có anh trai bên cạnh mình như ngày xưa đi chơi tối về muộn, cô hay sợ bóng tối hay sợ ma anh trai luôn đi theo che chở cho Lan và đưaLan cả đi và về. Cô nhớ anh và cũng sợ tối nữa.Hôm qua trước khi về, Thắng còn trêu cô: “Công ty mình có ma đấy. Cẩn thận đấy cô békhông lại bị ma bắt.” . Cô nhướng mắt nhìn Thắng và bảo: “Có ma thì em bắt về cho anh xem”. Cả hai cùng phá lên cười. Ấy thế mà bâygiờ cô lại đi sợ bóng tối vô hình, sợ một conma trong tưởng tượng.
Cô cố dảo chân bước thật nhanh. Bỗng, nhanh như cắt một bóng đen đang tiến gần đến cô. Cô chết lặng tại chỗ, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lan muốn chạy đi thật nhanh nhưng sao chân cô không nhắc lên nổi. “Thế là xong ” – cô nghĩ. Cô chết chân tại một chỗ nhắm tịt cả hai mắt lại, hét thật to:
- Á á á ……… maaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Bóng đen tiến lại gần cô dang tay ôm trọn người con gái như săp ngã vì sợ hãi. Đến lúc này, cô chợt nhận ra hơi ấm của con người nên có phần trấn tĩnh lại.
- Anh Thành đây! Sao mà sợ thế em? Anh lên kiểm tra một vòng trước giờ mở cửa côngty. Bộ em thấy ma sao mà hét dữ vậy?
- Anh… anh … Thành à. Anh làm em sợ quá, emtưởng anh là ma chứ. –Lan lắp bắp trả lời. Sao anh không đem theo đèn pin làm em sợ quá.
- À anh quen mọi lối trong công ty rồi vả lại tự nhiên cái đèn pin nóbị trục trặc nên. Thành hơi ấp úng vì Lan cứ thất thần đứng như người mất hồn, hai mắt nhướng lên nhìn anh với vẻ tội nghiệp. “Thôi để anh đưa em lên phòng nhé. Trông em thế này anh cũng hơi ái ngại” .
- Vâng em cũng hết hồn rồi nhờ anh vậy. – Lan khép nép bước saulưng Thành như một chú mèo con ngoan ngoãn.
Mấy ngày hôm sau , Lan vẫn rùng mình vì sáng sớm ngày hôm đó. Thắng biết Lan sợ nên luôn đưa cô về tận nhà sau khi làm xong mọi việc. Lan cũng đã bớt sợ đi nhiều rồi.
Mấy hôm nữa là tròn ba năm ngày anh mất tích. Mọi năm Lan thường về quê an ủi cha mẹ nhưng năm nayvướng phải công việc bận bịu quá Lan đành phải ở lại làm nốt việc còn dang dở. Đúng hôm anh Lan mất tích , cô đã xin nghỉ nửa buổi để lên chùa cầu may. Đến khi trở lại công ty là lúc mà trời đã nhá nhem tối, cô gọi điện cho Thắng xin lỗi vì đã về trễ. Thắng nói với cô là anh đã gửi cho cô tập tài liệu cần chỉnh lý mai phải nộp gấp Thắng đã nhờ anh Thành bảo vệ cầm giúp và bảo cô ra lấy. Cô chạy ra tới nơi thì Thành đã giao ca và đi về, hỏi quanh mãi thì mới biết là Thành ở cách công ty không xa. Cô vội vã lên xe đạp và đi tới nhà Thành.
Ngôi nhà Thành dần hiện ra. Đó là một ngôinhà tương đối cũ nằm sâu trong ngõ. Trong nhà có một cái sân tương đối rộng và cây cối tươi tốt. Cô thoáng nhìn thấy một cây hoa ngọc lan ở ngay gần cửa nhà Thành. Cây lan mọc tốt thật – cành là vươn ra bốn phía, lá xanh thẫm như màu áoanh trai cô trước lúc chia tay cô lên Hà Nội làm việc. Mải suy nghĩ, cô quên khấy mất là phải gọi Thành.
- Này – Thành vỗ vai Lan. Lan giật mình quay lại bối rối nói :
- A! Anh Thành!
- Em vào lấy tài liệu à –Thành nhanh nhẹn nói. – Cậu Thắng gửi anh hồi chiều mà anh lại cầm lẫn vào tập giấy của anh làm em phải vào tận đây. Thật ngại quá.
- Không sao đâu anh à. Tại em về muộn quá em xin lỗi anh – Lan bẽn lẽn gãi đầu.
- Đã đến đây rồi em vào nhà chơi – Thành nhiệt tình mời khiến Lan không nỡ từ chối. Nhưng thấy cô có vẻ lưỡng lự , Thành nói tiếp : Vào nhà ngồi mộtlát anh lấy tài liệu cho không đứng ngoài này nhỡ ai bắt cóc mất thì sao. Thế là Lan đành bất đắc dĩ dắt xe vào nhà.
Bên ngoài, bóng tối đã bao trùm lên khắp không gian. Đường phố đã dần thưa thớt, con ngõ nhỏ dường như vắng vẻ hơn. Tiếng cổng sắt nhà Thành đóng lại vang lên tiếng kêu chát chúa.
- Cây ngọc lan nhà anh tốt quá nhỉ ! Anh trồng được mấy năm rồi ?
- Ba năm rồi em à. Đúng ba năm. Ngày này ba năm về trước.
Lan nào ngờ sau khi côbước qua cánh cổng đólà vẻ mặt đầy mãn nguyện của Thành cũngvới nụ cười đầy ma quái.
…
- Thế là lại sắp hoàn thành tác phẩm nghệ thuật thứ hai của đời mình. Hai lúc nào cũng hơn một. Cấu trúc xương,gương mặt của hai anh em họ thật giống nhau. Thật hoàn hảo biết bao. Ôi thật là tuyệt vời. Phải không Thắng?
- Đúng rồi đó. Thật là đúng đắn khi xin cho con nhỏ đó vào làm ở chỗ mình. Thật là ngây thơ. Con bé đó tưởng nó sẽ có ngày tháng tươi đẹp nhưng nào ngờ hai chúng ta lại là anh – em . Là những con người hoàn hảo chung một sở thích , chung một khao khát cháy bỏng là làm ra những tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo. Ha ha ha ha.
- Giải quyết thế nào đây anh trai?
- Có lẽ chúng ta cần thêm một cái cây mới. Lần này là một cây tường vi.
- Thật hoàn hảo cho một kết thúc hoàn hảo và một khởi đầu hoàn hảo.
- Ha ha ha ha……
Chỉ còn tiếng cười hả hê man rợ của 2 kẻ điên cuồng vang vọng trong đêm tối.
<
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
mung thanh cong ma nguon moi
Xem thêm...!
Log in